Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Trần Thế Phong: Từ cậu bé lang thang trở nên nhiếp đã làm mới ảnh gia.

Dương thế Phong lại âm thầm dành một số tiền lớn cho các hoạt động từ thiện

Trần Thế Phong: Từ cậu bé lang thang trở thành nhiếp ảnh gia

Anh tâm can: "Tôi sinh ra và lớn lên từ cuộc sống của một trẻ nít đường phố. Những người cần lao nghèo. Âm u". Phong đưa ra quyết định có thể mạo hiểm và khó hiểu lúc bấy giờ nhưng mãi mãi sẽ thay đổi thế cuộc mình: Mua máy ảnh.

Từ đó. Lớn hơn một tẹo. Đi tìm sự đồng cảm từ những mất mát của bão Chan Chu. Nhỏ. Lặng lẽ quan sát góc khuất của những thân phận khó khăn. Nhiếp ảnh cũng như các môn nghệ thuật khác. Cõi tục Phong quyết định mở một quán nước nhỏ. Trần giới Phong khẳng định phong cách sống của anh chịu ảnh hưởng khăng khăng từ tháng năm tuổi thơ không mấy yên ả.

HCM. Thiếu vốn. Cuộc sống của họ thật âm thầm. Không ngành. Huy chương Asashi Shimbun của Nhật năm 2001. Nếu không có chiếc máy ảnh cao cấp được thắt chặt trên người. Phúc hậu ấy là một nhiếp ảnh gia có tiếng trong và ngoài nước. Phóng to Một trong những tác phẩm trong bộ ảnh mưu sinh của thế gian Phong.

Nhiếp ảnh gia thế gian Phong san sớt: "Mình chụp ảnh đời thường nên phải sống cuộc sống thật đời thường. Nhiều người trong số họ cũng đứng ra trợ giúp tôi rất nhiều". Thương yêu. Người nghệ sỹ lang thang. Con đường tôi chọn cũng lắm hắc búa. Vui vẻ hạnh phúc tôi cảm thấy rất xúc động và phát hiện ra rằng hình ảnh có tác động rất lớn đến xã hội.

2 tập sách ảnh. Gánh nặng với những mảnh đời xấu số. Không nghề. Do đó. Dù lắt lay nhưng lúc nào cũng cười. Giải xuất sắc châu Á 2001. Trần truồng của những đứa trẻ lang thang trên đường phố.

Tôi đã thấy nhiều đứa trẻ khác được chụp hình cùng cha mẹ. Là gia tài quý báu nhất của tôi". Trong tôi lại rộn rực xúc cảm và hăm hở ghi lại. Hơn 100 giải thưởng trong nước và quốc tế Nghệ sỹ nhiếp ảnh cõi tục Phong cho biết: "Tính đến thời điểm ngày nay.

Người ta luôn thấy anh có mặt trên mọi khía cạnh của cuộc sống Sài Gòn. "Nhàn cư vi bất thiện". Bóng đá kiểu chợ đen.

Để cảm cho thật chính xác. Tuy nhiên. Nhưng. Mỗi khi chúng được người xem ưng ý có nghĩa thông điệp của tôi đã được thấu hiểu. Khi đã thành danh. Những người vươn lên bằng lao động chân chính. Niềm khát khao lớn nhất của người nghệ sỹ không chỉ đưa nghệ thuật. Giải nhất báo chí TP.

Thỉnh thoảng. Những con người lam lũ. Đặc biệt. Những hoàn cảnh tôi ghi lại bằng ảnh chụp được đồng cảm".

Tôi chụp nhiều bức ảnh nghệ thuật đậm tính báo chí hơn những bức ảnh nghệ thuật thiên về trừu tượng. Anh mới lăn vào vòng đời thô ráp. Nghề nào tôi cũng làm miễn sao lương thiện. Mỗi khi tôi bắt gặp những hình ảnh ấy. Phim. Tôi mong ảnh của mình mang lại điều gì đó hữu dụng cho đời". Anh hướng đến hình ảnh đời thường của những đứa trẻ đường phố.

Người đời Phong biết cách gây bất thần cho khách lạ bằng sự giản dị. Bản tính lương thiện và lòng cầu thiện của anh thanh niên sớm yêu nghệ thuật đã đưa anh theo con đường đúng đắn. Chân phương. Thế gian Phong khao khát đưa ảnh nghệ thuật đời thường lên đỉnh vẻ vang và còn thực hành ước mong đỡ đần phần nào những mảnh đời khốn cùng.

Ảnh của tôi ít khi được chọn vào mục đích tiêu khiển bởi không mấy ai lại đi mua ảnh chụp những đứa trẻ lang thang. Nhà hàng. Tôi có ý định làm thợ chụp hình và định hướng sẽ đi chụp ảnh đời thường".

Năm 1998. Do vậy. Chưa được bao lâu. Anh phải ở nhờ nhà người cô và lao vào kiếm sống từ năm 6 tuổi.

Ngay khi còn đi bán báo dạo. Nhiều khi Phong cũng muốn nhắm mắt nhắm mũi đưa chân vào chốn giang hồ để đổi thay căn số. Cuộc sống thường ngày làm nên một kho đề tài minh mông. Nhiều trải nghiệm trong cuộc sống đường phố đã giúp tôi có cái nhìn đồng cảm sâu xa với những người có cảnh ngộ khó khăn. Gia nhập cuộc sống của nhiều người để hiểu. Ham học hỏi của anh được khẳng định bằng tấm hình chụp cảnh cầu Mỹ Thuận.

Dương gian Phong bắt đầu con đường nhiếp ảnh với tư cách một phóng viên ảnh tự do và chụp hình dạo. Để có tiền học và mua pin. Năm lên 3 tuổi. Đơn cử như Grand Prix.

Thả mình theo dòng đời. HCM cho tác phẩm Mưu sinh chụp cảnh con trẻ kiếm sống ở bãi rác Đông Thạnh năm 2001. Với ý niệm đó. Và chỉ sau hai năm cầm máy. Dương thế Phong bắt đầu ngần ngừ về những ngày sau của cuộc đời mình. Ít ai quan tâm nhưng nó có vẻ đẹp riêng khi lên ảnh". Quán nước.

Thành công hơn cả phải kể đến 2 tập sách ảnh "Gánh" và "Những nẻo đường tuổi thơ". Bắp rang. Thiên hạ Phong ghi danh học nhiếp ảnh với thầy Phùng Hiệp bằng chiếc máy Zenik rẻ tiền

Trần Thế Phong: Từ cậu bé lang thang trở thành nhiếp ảnh gia

Tôi cũng luôn vắt vươn lên bằng sức lao động của mình. Ít ai nhận biết con người có nét mặt nhân đức. Để sống. Nhưng dù ở đâu tôi cũng sống đúng thực chất của mình. Tôi đã có 5 triển lãm cá nhân chủ nghĩa và hơn 100 giải thưởng trong nước và quốc tế. Lắm lúc lại hòa mình vào cuộc sống khó nhọc của người nông dân. Anh cho biết: "Sự kiện khánh thành Cầu Mỹ Thuận lôi cuốn nhiều nhà nhiếp ảnh có tiếng.

Phóng to Chân dung nhiếp ảnh gia thiên hạ Phong. Tên tuổi của mình bay xa mà còn ước mong san sẻ khó khăn.

Sống trong cảnh "tận đáy từng lớp". Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam trao huy chương Bạc".

HÀ NGUYỄN - NGỌC LÀI. Thế nên. Sự tự tin vào mai sau tươi sáng chứ không ủy mị. Sau thành công đó. Hiền hòa với mọi người và đặc biệt hướng thiện nên ai cũng quý. Xa bố mẹ. Thực tình mà nói. Đồng cảm một cách sâu sắc những phận đời xấu số. Nhọc nhằn.

Bán khoai lang. Thấy mình trong hình ảnh trẻ thơ đường phố bất ngờ gặp nhau. Tôi vẫn hay lang thang. Bãi rác. Cóp nhặt chút tiền từ tháng năm cơ cực. Niềm tin kinh dinh nhỏ của anh đổ vỡ trong phút giây. Tôi đi bán báo dạo. Tôi cũng tham dự và may mắn thành công và được hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh TP. Anh san sẻ: "Tôi đặc biệt thích và đầy xúc cảm với hình ảnh những đứa trẻ đường phố.

Mà quyết định theo mảng đời thường. Tôi đã làm qua nhiều nghề. Tuy nhiên. HCM trao huy chương Vàng. 2002. Tuy nhiên. Vì thiếu kinh nghiệm. Nghệ sỹ cõi tục Phong chia sẻ: "Tôi ra đời khi còn rất nhỏ và luôn tinh thần việc mình phải tự lo cho bản thân.

Tôi tìm thấy mình. 5 triển lãm cá nhân chủ nghĩa. Để xua tan sự bất thần của khách. Thiên hạ Phong sinh năm 1969 trong một khu nhà ổ chuột quận 4.

Thiên hạ Phong không theo mảng phong cảnh. Để biết. Để treo trong nhà. Tĩnh vật. Với anh. Sau này. Anh kể: "Ra đời từ nhỏ. Giải B Ảnh nghệ thuật Việt Nam về chùm ảnh bão Chan Chu năm 2005. TP. Cái đẹp nằm trong đời thường người đời Phong hiểu hơn ai hết sự cùng cực của những số phận thiếu may mắn.

Phong vẫn thầm lặng. Thế nên dù ở với cô hay trong nhà thờ. Thế nên. Tuy nhiên. Đánh giày. Rút cục. Những cái cười của sự vươn lên. Chúng là niềm tự hào. Nên chi. Thành ra. Phong trần của mình. Nhưng. Tôi đi bán vé xem phim. Vé số. Giải báo chí TP. Anh khẳng định: "Tôi luôn quan niệm cái đẹp nằm trong đời thường và nó mang hơi thở cuộc sống xã hội hiện đại.

Đến nay. Người ta bắt gặp anh trên những cung đường vắng ngắt theo chân những lao công quét rác. ". Nhiều khi cũng phải theo băng này phái nọ. Đầy cảm xúc để người nghệ sỹ phiêu bồng.

Sau những hào quang từ nhiều giải thưởng. Bụi bặm. Tìm nét đẹp lung linh nhưng rất đời của lao công quét rác. Một cách dân dã. Thiên hạ Phong kể: "Tôi mê chụp ảnh từ nhỏ. Nghệ sỹ nhiếp ảnh người đời Phong mải mê ngược xuôi bên dòng đời trần truồng để tìm và chụp lại những bức hình hài lòng với sao đề tài bình dị đang còn bỏ ngỏ. Đi làm phục vụ bàn. Tìm thấy cuộc thế mình trong chúng.

HCM. Có thể nói. Hài lòng cuộc sống của một anh bồi trong các nhà hàng. Sự thay. Đằng sau những cuộc triển lãm ảnh thành công. Những đứa trẻ trong ảnh của tôi dù sống chật vật. Thấy người ta có gia đình. Nếu mình cảm nhận sai về những gì mình chứng kiến rất có thể mình sẽ đánh mất đi một tác phẩm nghệ thuật thực thụ.

Với số tiền ít ỏi. Phong sớm chịu cảnh thiếu tình lái buôn đình khi bố mẹ ly hôn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét