Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Một thời được chia sẻ yêu dấu.

Tôi học năm 1 cũng là lúc anh học năm 2

Một thời yêu dấu

Dặn tôi cẩn thận hơn. Tôi mường tưởng cả phòng đang ở trên đó và chỉ muốn chạy ào lên để được nhìn lại những khuân mặt quá cỡ thân thương.

Quảng Nam. Tôi ăn nhiều và lúc nào cũng thèm ăn. Một niên học đã mau chóng trôi qua với những kỷ niệm đầu đời của thời sinh viên: tình ái. Tôi trở lại trường. Dù sao tôi cũng là dân ngoại ngữ nên mau chóng tiếp cận cái mới.

Nghệ An. Không biết làm gì khác. Tôi về lại phòng. Tôi đăng ký ăn tại căng tin trường. Rau muống luộc khiến tôi ngán tới tận cổ. Cả phòng ít chuyện trò với nhau do ai cũng bận và tập trung cao độ. Quảng Trị. Họ chưa hề biết tôi đã có ý trung nhân. Thanh Hóa. Vào mùa ôn thi. Anh đã theo đuổi tôi từ khi tôi còn là cô bé lớp 10. Tôi khóc rất nhiều vì đối với tôi đó là những món quà vô giá.

Lần nào tôi cũng đi ngang Trường Đại học Quy Nhơn và nhìn lại KTX nơi tôi bước đầu chập chững bước vào thời để nhớ về thời đẹp đẽ đã qua mà tôi sẽ mãi mãi chẳng thể có lại được lần thứ hai trong cuộc thế.

Tôi tức thời sắm 1 cái rương. 3 đứa ở lại ôn thi với ước mơ một ngày nào đó được bước chân vào ở KTX chính thức. Mối đầu đuôi Thời sinh viên đã qua Rồi một hôm tôi bị mất tiền.

Nghĩ bừa. Tôi nhanh chóng tăng cân và thực sự bóc. Tôi nói lời chia tay anh liên tiếp sau mỗi lần giận hờn. Bỏ tiền và những vật giá trị vào đó. Cho đến mấy ngày sau những chị tôi chơi thân hơn mới cho biết trong phòng có một chị tính hay máy mó. Lắng tai tâm can của nhau. Không còn vẻ quê kệch như khi mới vào thành thị. Quá nôn nóng nên tôi cư xử chưa được khéo nên trong phòng xảy ra cãi vã sau một hồi họp phòng mà vẫn không tìm ra thủ phạm.

Đi học trên thư viện cùng với nhau. Ba tôi mà biết thì tiêu đời vì ba đã tuyên bố khi nào chưa có nghề ổn định thì khi đó chưa được có ý trung nhân. Sự đơn chiếc khi xa nhà cộng với lối sống sinh viên cùng với một chút tò mò của tuổi xanh khiến trái tim tôi trở nên mềm yếu. Tôi lại hơi còi cọc nên các chị hay nhường đồ ăn cho tôi nhưng vốn tiểu thơ lại ăn chậm nên ăn theo các chị là một điều khá vất vả.

Hồ hết các chị đã có tình nhân và cứ cuối tuần là các chị đi chơi với bồ hoặc đến nhà bà con. Nhưng rồi tới đó tôi còn quá nhỏ nên cũng không biết chuyện trò gì nhiều.

Chúng tôi dễ thân một cách kỳ lạ. Đồ ăn thì dở: “canh toàn quốc. 4 đứa tôi hay đi ăn.

Tôi tạm thời không ở KTX mà ở phòng trọ cô bạn thân để cùng nhau học. Hướng về KTX. 4 đứa tôi ôm nhau khóc như mưa. Bạn bè chơi để mình tôi chóc ngóc trong phòng

Một thời yêu dấu

Lúc đó là cuối tháng 6. Mỗi cuối tuần. Tôi thầm trách sao các chị không nói sớm hơn trước khi tôi bị mất đồ. Đã lập gia đình. Lâu lâu tôi ghé thăm cả phòng. Các chị bảo tôi nên yêu cho biết mùi tình sinh viên kẻo sau này ra trường mà chưa biết thì hối cũng đã muộn. Tình bạn. Tôi chọn 1 nhà bà con để đến chơi.

Trở lại trường. Về quê nghỉ Tết. Đôi khi. Tôi thực sự xem các chị là chị của mình. Tôi lặng im không nói với ai cho đến khi tôi mất những đĩa nhạc anh tặng tôi thì tôi buộc phải lên tiếng.

Ai cũng nhớ và mong tôi về lại. Chuyện ở KTX Trong ký túc xá Tôi được bố trí ở phòng 308 KTX C2 Trường Đại học Quy Nhơn cùng với những chị học khoa Sử khóa 21.

Sáng nào thức dậy tôi cũng tự nói “quyết giữ trái tim sắt đá” nhưng trái tim tôi đã hướng về anh mất rồi. Vậy là tôi nhận lời yêu anh sau vài tháng nhập học. Tình chị em ở chung phòng. Tôi bắt đầu đi chơi với anh. Thái hoà. Để tằn tiện tiền phòng.

Chúng tôi vẫn giao thông với nhau. Tôi trở về nhà nghỉ hè. Đăk Lắk. Vào thành thị chơi.

Ngày nào cũng cá nục chiên. Ôm từng người cho thỏa nỗi nhớ. Dù buồn hay vui thì những điều đó đã trở nên những kỷ niệm đẹp mà ai đã qua quãng đời sinh viên cũng không thể nào quên được. Quảng Bình. Đầu tháng 8. Phòng bệnh còn hơn chữa bệnh. Cả phòng vẫn thương yêu nhau.

Thời kì đầu tôi thật khó khăn khi giao thiệp với các chị vì các chị đến từ nhiều tỉnh khác nhau và giọng địa phương khá nặng: Hà Tĩnh.

Phải gần 2 tháng sau tôi mới có thể giao tế dễ dàng với 11 chị. Tôi cũng đã chia tay ngành ngọn ngay khi vừa kết thúc năm học. PHẠM THỊ TRANG. Phú Yên. Anh và tôi không dám đi chơi vì sợ bác mẹ tôi. Giờ đây tôi đã có công việc ổn định.

Nước mắm đại dương” - cánh sinh viên hay gọi thế đấy. Nhiều lúc muốn tâm tư với ai đó khi buồn với anh cho nhẹ lòng nhưng tôi không dám làm phiền. Tôi nhỏ tuổi nhất phòng nên các chị cũng khá ưu ái.

Thi xong học phần 1. Ngày kết thúc niên học.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét